Từ em giận dỗi để tôi buồn
Nước mắt anh hùng chẳng dễ tuôn
Chỉ thấy cay sè như ớt dụi
Và nghe nhức nhối tựa kim luồn
Tình kia dạo trước tươi màu lụa
Nghĩa đó giờ đây mỏng cánh chuồn
Đóng cửa tim rồi nhưng vẫn nhớ
Nên từng khoảnh khắc nghẹn ngào luôn
Chẳng hiểu làm sao lại thấy buồn
Ông trời cũng lạ... cứ mưa tuôn
Sầu dâng chất ngất niềm đau quyện
Tủi ngập mênh mông nỗi khổ luồn
Tại bữa sang nhà tên ấy né
Vì hôm ghé ngõ kẻ kia chuồn
Cau trầu quá lứa đành mang đổ
Cả mối duyên tình rũ sạch luôn.
Chợt thấy hình như đã bớt buồn
Lưng trời nắng đẹp dịu dàng tuôn
Ngoài song nhện bé tơ mềm thả
Góc bếp mèo con rạ ấm luồn
Ước nguyện nơi này vui vẻ tới
Cầu mong chốn đó khổ đau chuồn
Lời ca tiếng nhạc tưng bừng trỗi
Hạnh phúc quay về giữ chặt luôn
Khỏa đẫm tình thơ bạn viết buồn
Đêm nằm cứ ngẫm lệ trào tuôn
Lòng ôm trĩu kiếp tim nhòa dụi
Bướm đậu mờ duyên thuở cũ luồn
Những tưởng sang giàu đang gấm lụa
Nào hay khốn khổ lại thân chuồn
Năm dài mãi rộng ai còn nhớ
Nhắn gửi cho người lỡ mộng luôn