Phượng vĩ giăng hàng gởi gắm câu
Trường hai buổi đón vẹn bao mầu
Chiều tan lối nhỏ vai kề nhẹ
Ngõ hẹn hoa vàng nắng ủ lâu
Nẻo mộng vừa đơm vườn lá nõn
Thềm xuân đã rụng mối duyên đầu
Người xưa để lại trời yêu dấu
Núi cũng hao mòn cuộc bể dâu
Ta ngồi lặng lẽ viết vài câu
Giữa góc trường xưa phượng đỏ mầu
Dẫu cảnh chia lìa chưa xoá nhạt
Nhưng ngày trở lại chắc còn lâu
Đôi bài nhạc phổ trong lần cuối
Những tiếng đàn ngân tự buổi đầu
Vẫn nhuộm vào thơ lời muốn hỏi
Ơi người đã hứa chuyện làm dâu