Hắt Hiu...

(Ngũ độ thanh)

Đâu còn thuở ấy dệt đường mây
Họ đã rời xa cỏ héo gầy
Vạn nẻo tình ghi thề ước dỗi
Trăm chiều nỗi nhớ giận hờn vây
Đài trang cửa khép loan phòng quạnh
Kỷ niệm đời giăng bão tố đầy
Bởi ngõ tương phùng chưa chạm lối
Nên vườn trái ngọt bẽ bàng cây

Hoài Thanh

Các bài họa:

Tơ Hồng

(Ngũ độ thanh)

Gõ cửa duyên đời chuyện gió mây
Nào ai thoát được nẻo hao gầy
Âu sầu chớm nụ buông lời nã
Trĩu nặng đâm chồi trổ nhánh vây
Đậm nỗi liền hay tình vất vưởng
Còng lưng chợt hiểu gánh vơi đầy
Làm sao tránh khỏi mê hồn trận
Lúc dải tơ hồng nũng nịu cây

Nguyễn Nguyễn

Giã Biệt...

(Ngũ độ thanh)

Xa rồi ảo mộng gió vờn mây
Phố bỗng rào giăng kỷ niệm gầy
Bến cũ thuyền đi rười rượi gửi
Khăn hồng lệ rót não nề vây
Thầm mong tổ ấm êm đềm vẹn
Lạnh chiếm chiều hôm ủ rũ đầy
Chẳng biết vì đâu mà phận dỗi
Thôi đành cách biệt những hàng cây

Hoài Thanh

Rũ Rượi...

(Ngũ độ thanh)

Dạ trĩu nên chiều chẳng bóng mây
Từ khi vắng bạn cỏ hoa gầy
Đường vương vấn thuở trao lời hẹn
Ngõ đón đưa lần nhỏ lệ vây
Gót vội tìm đi rời rã trẻ
Người xa để lại nhớ thương đầy
Từng đêm trái mộng rơi vườn cũ
Oải nhánh ân tình rũ rượi cây

Nguyễn Nguyễn

211. Đêm Buồn

Nđt. Ltđ

Những bận đêm buồn nhắn gửi mây
Rồi ôm vậy khổ úa thân gầy
Lòng quên giận chắc đừng lo dỗi
Nỗi nhớ trông này chẳng lại vây
Mới nữa nên từng hôm ghẻ lạnh
Liền chi để cứ chỗ sâu đầy
Giờ đây mạn rẽ đành chia lối
Chỉ mỗi thương tình chịu đắng cây

NGUYEN KHANH PHUONG

Trò chuyện cùng chủ bút:

Có 0 bình luận.